Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Xuân Khoa.
THƠ BẢO SINH (Trích)
-Cuối cùng tất cả chúng ta
Đều lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân.
-Lạc trong đời đạo dắt ra
Lạc trong đạo sẽ có ma dắt vào.
-Trời đất phải sinh ra ta
Nếu không sao được gọi là hóa công
Vào ra trời đất mênh mông
Thân ta là chỗ hóa công ở nhờ
-Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì!
-Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái của cha láng giềng
-Ai cũng làm được nhà thơ
Ai cũng có thể “sù cơ” của mình
-Muốn đuổi khách ra khỏi nhà
Đọc thơ được giải họ ra tức thì
-Muốn cho trộm chẳng đến nhà
Đề vào trước cửa: Đây là nhà thơ
-Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến người đang trở về
Lái đò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang.
-Đi đái thì đứng giữa đường
Hôn nhau lại đứng sau tường để che
-Ghế thì ít, đít thì nhiều
Cho nên đấu đá là điều tất nhiên
-Ba lạng ở chốn động tiên
Thừa chỗ đủ để cưỡi lên vạn người
-Im lặng vợ bảo giận gì
Tươi cười vợ bảo chắc đi với bồ
-Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai
-Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn
Cho nên được gọi là khôn hơn người
Em xinh đâu bởi nụ cười
Em xinh là bởi nhiều người xấu hơn
-Muốn so thơ dở thơ hay
So bồ của họ biết ngay thôi mà…
Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư
Đang bị khóa @ 07:50 02/04/2010
Số lượt xem: 713
- Không đề gửi mùa đông (16/10/09)
- Đời Đời Nhớ Ông (25/08/09)
- Lời mẹ dặn (10/08/09)
- Tế Hanh (19/07/09)
- Người gieo giống tự do trên đồng vắng (10/07/09)
Các ý kiến mới nhất