Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Images_45.jpg 3D_044jpg.jpg Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf Bannertet2013.swf Sntrungkien.swf Thiep_20102012.swf Oi_tuoi_tho_2__doc_tau_sao_truc.swf VT_CO_NHAC.swf DANH_NGON_1.swf 1324924939971622.gif Clock_hoacuc_thang10.swf MAIP1.swf Sen6c.swf 1525001187hou247t2qo9.swf Ngoctien1.swf 0.Rose_and_hears.swf 1011.jpg Ngaunhien2.swf Gtbmua1.swf Nam_hoc_moi.swf

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Xuân Khoa.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Truyện- Thơ >

    Tế Hanh

    Vườn xưa
    Tế Hanh (1921-2009)


    Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
    Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
    Hai ta ở hai đầu công tác
    Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

    Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
    Như mặt trăng mặt trời cách trở
    Như sao Hôm sao Mai không cùng ở
    Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

    Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
    Như tháng mười hồng tháng năm nhãn
    Em theo chim em đi về tháng tám
    Anh theo chim cùng với tháng ba qua

    Một ngày xuân em trở lại nhà
    Nghe mẹ nói anh có về anh hái ổi
    Em nhìn lên vòm cây gió thổi
    Lá như môi thầm thĩ gọi anh về

    Lần sau anh trở lại một ngày hè

    Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt
    Anh nhìn giếng giếng sâu trong vắt
    Nước như gương soi lẻ bóng hình anh

    Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
    Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
    Hai ta ở hai đầu công tác
    Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?



    Anh đến với em là lẽ tất nhiên

    Anh đến với em là lẽ tất nhiên
    Như con sông trở về với biển
    Như qua mùa đông mùa xuân lại đến
    Như sau cơn mưa là lúc mặt trời lên.

    Anh đến với em là lẽ tất nhiên
    Như cái hoa đến ngày kết quả
    Như con chim buổi chiều quay về tổ
    Như máu trong người trở lại tim

    Anh đến với em là lẽ tất nhiên
    Như quyển truyện phải đến hồi kết thúc
    Như cây kim địa bàn quay về hướng bắc
    Cuộc đời anh hướng đến cuộc đời em

    Anh đến với em là lẽ tất nhiên.

    Những ngày nghỉ học

    Những ngày nghỉ học tôi hay tới
    Đón chuyến tàu đi, đến những ga
    Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt
    Lòng buồn đau xót nỗi chia xa

    Tôi thấy tôi thương những chuyến tàu
    Ngàn đời không đủ sức đi mau
    Có chi vướng víu trong hơi máy
    Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau

    Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề
    Khói phì như nghẹn nỗi đau tê
    Lâu lâu còi rúc nghe rền rĩ
    Lòng của người đi kéo kẻ về

    Kẻ về không nói bước vương vương
    Thương nhớ lan xa mấy dặm đường
    Lẽo đẽo tôi về theo bước họ
    Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương.

    Quê Hương

    Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
    Nước bao vây cách biển nửa ngày sông
    Khi trời trong, gió nhẹ sớm mai hồng
    Dân trai tráng giong thuyền đi đánh cá

    Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
    Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang
    Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng
    Rướn thân trắng bao la thâu góp gió

    Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ
    Khắp dân làng lũ lượt kéo ghe về
    Nhờ ơn trời biển lặng cá đầy ghe
    Những con cá tươi ngon thân bạc trắng

    Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng
    Cả thân hình nồng thở vị xa xăm
    Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm
    Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.

    Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
    Màu nước xanh, cá bạc, cánh buồm vôi
    Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
    Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!


    Nhắn tin cho tác giả
    Đang bị khóa @ 03:43 19/07/2009
    Số lượt xem: 593
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến